Vườn ý tưởng

mình xinh!

Nhớ có lần thời sinh viên, mình đến trường quay với cặp mắt thâm quầng sưng húp và mái tóc nham nhở chuột gặm. Tối trước đó mình lên cơn trầm cảm gì đó, tức mình lấy kéo tự xén tóc, nhưng vì sắp hết tiền, phải giữ công việc bằng mọi giá, nên khi hơi bình tĩnh trở lại, mình vẫn đi làm. Mình “gia nhập” ngành quảng cáo năm 19 tuổi. Dần dần tăng “chức” hơn và ở lại ngành cho đến khi đi du học.

Khi đó, dù gì mình cũng chỉ phụ tại set quay, nên chẳng có ai để ý đâu nhỉ! Mình làm những công việc không tên lặt lặt, như kiểm tra trang phục, khiêng đèn, mang nước cho mọi người, chọc cười em bé nếu quay, chụp sản phẩm có em bé, vân vân và mây mây, mọi thứ mình có thể làm để kiếm 250k quý giá mỗi ngày. Khoản tiền bằng cả tháng đi dạy. Mình ghét đi dạy vì mình cũng chán việc học thì dạy ai cái gì!?!

Mình tự nhủ chẳng ai thấy tóc hay mắt mình đâu. Hình như chẳng ai để ý thật. Mình có cảm giác họ liếc mình phát xong quay đi. Mình yên ả và xấu hổ cho đến khi chị, chuyên gia make up cho các “nhân vật chính” trong buổi quay chụp, kéo mình ra.

  • Chị chỉnh tóc sơ lại cho em nha!
  • ….
  • Chị không có lấy tiền đâu, chị đang rảnh, ngồi xuống đây!
  • Hì hì dạ em cảm ơn chị

Xong hai chị em ngồi tại set quay, chị ngắm cắt tóc mình, mình ngồi ngắm những người mẫu xinh đẹp đang tạo dáng nhảy múa gì đó.

Mình nhớ mình rất hay quan sát những “nhân vật chính” rất ngưỡng mộ lẫn ghen tị. Đó là những cô gái trẻ xinh đẹp không tên tuổi mà các công ty casting săn được, hay những diễn viên, người mẫu nổi tiếng (và đương nhiên xinh đẹp). Mình đã luôn ngầm so sánh bản thân mình với họ và tự than thở vì sao mình không được xinh đẹp, nổi bật, hay giỏi giang như những người ấy nhỉ! Nhìn họ mới rạng rỡ tươi tắn làm sao! Còn mình thì suốt ngày trầm cảm lên xuống, học hành chểnh mảng, lại chẳng xinh đẹp gì, chẳng biết đời nó đi tới đâu luôn. Người ta không đẹp thì giỏi, không giỏi thì đam mê hay siêng năng. Còn mình chả được nết nào, không tìm thấy bất cứ dấu vết của nhân vật chính nào ở trong mình. Mà mình muốn làm nhân vật chính lắm lắm luôn, và cả sống một cuộc đời hoành tráng! Miên man một hồi thì tóc cũng đã được chỉnh xong. Thực tại ở đây bây giờ mình đang là người mang nước cho các “nhân vật chính”.

Chị đưa tay nâng nhẹ cằm mình, xoay qua phải trái một chút rồi nói: “Chị chỉ chỉnh được đến thế này thôi. E cắt tóc ngắn quá rồi. Mà e cũng xinh á.”

Mình nhe răng cười:  e mà xinh gì chị ơi! e cảm ơn chị nhiều ạ!

Mình đã chẳng tin câu nói đó suốt mười mấy năm.

Mãi tới bây giờ, độ tuổi mình chắc cũng bằng chị hồi ấy, nhìn lại con bé mình hồi ấy, cuối cùng cũng đã nghĩ giống chị: uhm, mình xinh thật!

Cảm ơn cô bé mình hồi ấy, dù đã nghĩ mình không xinh không giỏi không nổi bật, vẫn đã lê thân đến chỗ làm, vẫn đã ráng, đã cố từng tí từng tí một, để mình được như ngày hôm nay nhé! Chị thực sự cảm kích và biết ơn bé!